2014.8 Thân hữu KMTĐ ở California thăm bạn Nguyễn Huy Dương (K1).

Email In PDF
0Tua
               Chiều nay, gần 5 giờ, tôi mới thấy thằng bạn, tưởng tuổi hắn già, nhưng nhìn mặt lại chưa già mới chết, nhưng cái đầu của hắn thì có lẽ đã già? và ngớ ngẩn… bởi tôi đã nói… khi lái xe trên đường Harbor… cứ nhìn thấy cái bảng…"con gái Cali trần trùng trục , "California… ShowGirl" thì quẹo vô… là gặp ngay nhà tôi... Nhưng chẳng hiểu sao, hắn ngớ ngẩn… và đi quá lố… có lẽ hắn đã hết… nào cũng đầy thông tin bận rộn...! Hích hích… Oải ..!
               Mọi việc rồi cũng xong, trên xe chúng tôi có bốn người gồm Gia Vinh, Thúy Mai, Phương Thảo và Tôi, vội trực chỉ hướng North con đường Harbor lái thẳng một mạch, dẫu Gia Vinh, điều khiển xe rất cẩn trọng, như mấy Ông già Việt Nam tuổi đã ngoài 80, rồi sau một cú rẽ trái, là xe chúng tôi đã chui vô parking... khu nhà tịnh dưỡng, giành cho những bệnh nhân… tâm thần, và người đãng trí loại nhẹ.
Rảo bộ trong hành lang khá thơ mộng, thì chúng tôi tới được văn phòng thì đã gặp… Vân Anh, và Tuyết Nhưng đang ngồi chờ chúng tôi cũng hơn 15 phút rồi… kiểm điểm quân số, thì chúng tôi vừa tròn một bán tiểu đội, tức 6 người gồm 2 nam, 4 nữ. Vội làm thủ tục sơ sài, rồi được sự chỉ dẫn, chúng tôi vội vã lên  phòng của Lão Dương… nó ở tầng hai.
               Khi chúng tôi bước vào hành lang, để lên phòng người bệnh… tôi mới tá hỏa… bởi mầu sắc sơn, các phòng đều giống nhau… và hành lang thì ngoằn nghèo, nhỏ hẹp , cho dẫu diện tích của khu này chưa quá 100m2, nhưng tôi cứ ngỡ đây là " Bát quái trận đồ của Khổng Minh" thời Tam Quốc Chí. Chúng Tôi những người tỉnh trí… còn chưa thể hình dung và tìm đâu ra cửa để lên tầng trên, huống hồ gì đi tìm thang máy..? bởi cửa vô thang máy cũng chỉ nhỏ bằng cửa phòng người đang ở, và cùng một mầu sơn, Tôi chợt băng khuâng và tự hỏi… nước Mỹ, một nưóc văn minh, và nhất là ở nhà giành cho những người bệnh, thì nó phải rất giản dị, và dể dàng… chớ xây cất kiểu này, hình nhu chỉ giành cho những nước nghèo, lạc hậu… Nhưng sau khi găp Huy Dương, tối mới mơ hồ đoán ra rằng, quả lối xây cất hành lang kiểu này, là hoàn toàn có chủ đích, giúp cho những bệnh nhân loại nhẹ… buộc phải hoạt động cái đầu hầu không cho bệnh thêm phần nặng. để cố nhớ… cái hành lang, hướng nào, trái, phải, để mình về lại phòng của mình, một tổ ấm thực thụ của riêng mình. Bởi sống, mỗi người một nhà, chết mỗi người, một nắm mồ riêng chớ không phải mồ chôn tập thể, của thờ loạn lạc, Huế… Mậu Thân 1968..!
               Khi chúng tôi tới trước cửa phòng Lão Dương, cái đầu tiên làm tôi hơi giật mình, bởi trên cửa có ghi tên Dương - Nguyen, và kèm theo tên tiếng Anh, của một ngưòi khác.
               Sau 3 hồi gỡ cửa của tôi... thì cửa từ từ được mở, với ánh mắt, thật vô cùng ngạc nhiên của Dương đang đứng sau cánh cửa, rồi sau câu nói của chúng tôi. Lão Dương từ từ nở nụ cười… Chúng tôi tự động xâm nhập vào phòng… để vài món thức ăn, cùng trái cây Việt Nam mà Dương mong muốn trên bàn..! và nhìn quanh căn phòng này của Lão Dương, mới thấy được rằng. Căn phòng quá khang trang, và đầy đủ tiện nghi, tóm lại nó là một Master Bedroom… và Dương sống chung với một ngưòi đàn ông già, người Philipino, cho có bạn, cũng như để có chuyện gì nguy
hiểm về sức khoẻ cho một trong hai ngưòi, thì đã còn người ở cạnh, thông báo kịp thời cho nhân viên dưỡng đường này. Quả đây là cái may mắn của Dương, sống không đơn lẻ.
               Vẫn một thái độ niềm nở và hào sảng, Dương cứ đòi mời chúng tôi, đi ra ngoài đường ăn uống để hàn huyên, những ngày đã lâu, bạn bè không được gặp. Nhưng rất tiếc… điều này chúng tôi không thể nào làm Dương thỏa mãn, nên mọi người lại cùng Dương,  xuống giữa sân ... mở những gói thức ăn, rất đơn giản… nhưng nó chứa tình cảm giành cho Dương thì quả là lớn lao vô cùng, bởi có tiền, bạn cũng chưa thể mua được thứ này, nếu cuộc sống của bạn, đối xử với mọi người xung quanh, xem ra có phần hà tiện..! Hà tiện không phải vì vật chất… mà chỉ ở cái tình sao quá là thơ ơ.!!!
               Viết tới đây, lòng tôi rất vui… vì bạn hiền của mình có được cuộc sống khá vuông tròn, bởi Lão Dương sau khi vô đây sống hồi tháng 6, tới nay đã hết hơn tháng rồi, nhìn bề ngoài rõ ràng Lão Dương nay đã đỏ da đỏ thịt, cho dẫu thân thể chưa mập mạp gì… nhưng rõ ràng nó hon hẳn vài năm trưóc, khi chúng tôi lần đầu gặp gỡ hắn tại nhà, ở Los. Và căn bệnh của bạn tôi, một căn bệnh, nửa đầu thì tỉnh, nửa còn lại, thì như đang sống trên mây, xem ra có phần hồi phục từ từ, cũng một phần do chế độ dinh dưỡng bị bắt buộc, với những khẩu phần ăn của người Mỹ, mà Lão Dương đã nói, không ăn cũng không được, bởi ở đây làm gì có món ăn Việt Nam như ở nhà bà xã khi xưa thường nấu… dẫu giờ lòng luôn luôn thèm, và tới chết vẫn thèm... Nhưng đành chịu.!
               Chúng tôi… vì tình cảm, giành cho bạn, nên cũng cố check thử sự cảm nhận của bạn mình còn minh mẫn hay chăng ..? Tôi vội bất thình lình hỏi Dương: Tao thấy mày ở khu này, quả là quá lý tưởng rồi..! giờ hỏi thật… khi đêm về, mày nằm ngủ có nhớ tới bà xã hay không ?Dương trả lời là có nhớ..!
Nhưng Tôi hỏi, cái quan trọng là có nhớ tới cái việc… thằng nhỏ giờ nó có còn work... hay không ? Thì Dương mĩm cười, trong sự thập thò e thẹn, vì mấy bà  ngồi xung quanh đang cười thật to...! Mặt Lão Dương đã đỏ, giờ còn đỏ hơn, nhưng cái đỏ nó vội thoáng qua rất nhanh, chứng tỏ bạn tôi giờ xí quách có thể cũng chẳng còn; Bởi hắn ăn hết từ bao lâu rồi .! đó là những câu hỏi, tôi cố tình mang chút vui vui đến cho bạn mình...
               Lần gặp lại Dương, đây là lần thứ hai, sau mấy chục năm xa cách… và lần gặp này, thì rõ ràng, thân thể bạn mình đã có phần bị bệnh tật nó hành hạ, bởi lần này Dương bước đi với những bước chân rất chậm chạp, và hai tay thì cứ run lên bần bật... mà chúng tôi thì vô tình, cứ giữ những hình ảnh đẹp đẽ nhất của bạn mình, trong khối óc, ngày một già nua theo năm tháng; nên khi chúng tôi bảo Dương xuống dưới phòng, ra sân tuị mình ngồi ăn uống, và chúng tôi vô tình một mạch rảo bước thật nhanh… bỏ lại Dương cùng Gia Vinh ở tận đàng sau… làm Gia Vinh vội vàng lên tiếng… là Dương đi không được… Chúng tôi mới giật mình vội chậm bước, và dìu Dương xuống dưới nhà, trong lòng chợt ân hận, và có nỗi buồn kèm theo...!!!  có lẽ không lâu nữa. Bạn mình buộc phải ngồi trên xe lăn 4 bánh, có người đẩy...!!! mà cái đầu thì vẫn còn những suy nghĩ giành cho tình bạn...!!!
              Trong trò chuyện cùng ăn uống, cũng được lâu, Tôi với Dương ra, ngoài vườn hút điếu thuốc, Dương vội thốt một lời..Dản!..sáng mai mày ghé đây…t ao sẽ đi ra ngoài đứng đợi, để tao với mày đi uống coffee, rồi đi ăn, sau đó chiều về..! nghe Dương nói, Tôi chợt nhói lòng, không dám dối lừa bạn mình, nên dành cắt nghĩa cho hắn hiểu, việc tao tới chở mày đi... chơi… nó nằm trong tầm kiểm soát của tao… và tao không bỏ mày… nhưng với luật pháp… khi có sự cố, trên đường tao chở mày đi... như là gặp tai nạn đụng xe… thì police nó sẽ bắt tao bỏ tù ngay lập tức, bởi tao đã vi phạm luật, vì bà xã của mày, khi gởi mày vô đây đã ký giấy… không cho bất kỳ ai… có quyền chở mày rời khu dưỡng bệnh này.
Dương lập tức hiểu ra điều này ngồi im không một tiếng thờ dài..!
                                                                                                                                       Tú Dản..!
 2014.8THuuCaliThamBanNHuyDuong 2 2014.8THuuCaliThamBanNHuyDuong 3 2014.8THuuCaliThamBanNHuyDuong 4
     
2014.8THuuCaliThamBanNHuyDuong 5 2014.8THuuCaliThamBanNHuyDuong 6 2014.8THuuCaliThamBanNHuyDuong 7
    Nhung, V.Anh, P.Thảo, T.Mai, H.Dương, G.Vinh.
2014.8THuuCaliThamBanNHuyDuong 9 2014.8THuuCaliThamBanNHuyDuong 10 ILoveMyFriend
     
2014.8THuuCaliThamBanNHuyDuong 11 2014.8THuuCaliThamBanNHuyDuong 13a ILoveMyFriend
Thúy Mai và Huy Dương
Huy Dương và Tuyết Hoa  
Cập nhật ngày Thứ sáu, 27 Tháng 5 2016 06:42  
mod_vvisit_counterToday2685
mod_vvisit_counterYesterday320
mod_vvisit_counterThis week3005
mod_vvisit_counterLast week6989
mod_vvisit_counterThis month15937
mod_vvisit_counterLast month15656
mod_vvisit_counterAll days701775
Total :   mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
Hiện có: 17 khách online
Your IP: 3.235.174.99
 , 
Today: Tháng 7 26, 2021