1974 Tường trình kỳ Trại Hướng dẫn Đức dục của Phan Thị Thanh Vân (K.7)

Email In PDF
0Tua1 

 

Thứ bảy 5 tháng 10 năm 1974

Mới 5 giờ 30 sáng em đã vội vàng thức dậy để chuẩn bị cho 1 ngày trại hướng dẫn đầu tiên. Vì vui được đi trại nên em mới siêng hơn mọi ngày, thức dậy sớm, không đợi cho má phải gọi. Vì lo soạn đồ xem còn thiếu cái gì mà thầy Trác và các bạn giao phó, mãi đến không kịp giờ ăn sáng. Nhưng em vẫn vui vẻ hăng hái xách cái bụng rỗng tếch để lên đường ra trạm. Ba em nói có nặng không nói chị mày nó xách ra hộ. Em vui vẻ nói dạ không sao ba ạ, con khiêng một mình được mà. Má em nói với ba em: dữ hông, lâu lâu con Vân nó đi trại được một lần coi bộ mừng dữ, sáng sớm chưa cần đợi ai gọi là đã lục đục rồi. Mọi ngày kêu nó dạy đi học muốn rát cổ họng luôn mà không thèm dạy nửa. Em quay lại cười với má hì…hì…Rồi thưa ba má, em đi. Cả nhà bửa nay cũng thức sớm hơn mọi ngày, không biết tại sao? Chắc có lẽ tại em làm ồn. Thôi sao cũng được và em vui vẻ hăng hái xách hành trang lên đường để bắt đầu một ngày trại.

7 giờ kém 10 phút em đã xách đồ ra trạm đứng. Trạm của em chỉ có một mình em, đứng hoài không có ai nói chuyện. Đứng một mình mãi cho đến 8 giờ 15 xe cũng vẫn chưa đến và bây giờ mới thấy đói bụng. Muốn qua bên kia đường mua bánh mì ăn nhưng lại sợ xe đến bất tử thì sao. Thôi đành chịu vậy, đứng mãi đến kém 15 ph 9 giờ xe cũng vẫn chưa đến, run quá rồi, em nghỉ hay là tại mình trễ xe, thôi đi về là vừa. Vừa định về thì tin tin. Ồ xe trường đến, mừng quá em hí hững xách đồ lên xe mà quên cả sáng giờ mình chưa ăn gì hết. Lên xe ngồi tưởng tượng đến mấy nhỏ bạn, đến lúc lửa trại, đến những mẫu chuyện vui nho nhỏ, em sung sướng cười một mình.

Đến trường gần 10 giờ, điểm danh, làm lễ khai mạc trại, xong chia 2 người đi chợ của nhóm 4 lớp em là Hương và Lan. Còn lại họp mặt để chuẩn bị khiêng đồ xuống khu Công kỷ Nghệ để cắm lều. Xuống đến nơi, chợt nhớ ờ hồi nào đến giờ mình có cắm lều bao giờ chưa cà, có mà hình như một hai lần hồi đó đi hướng đạo. Rồi cả 4 đứa Vân, Hà, Phụng, Chi hì hục nhau đem mấy tấm tăng nối lại đóng cọc để cắm lều. Loay hoay mãi đến hơn cả nửa tiếng rồi mà cắm cũng chưa được, sao nó cứ lụp xụp mãi. Ngó qua các đội kia thấy mấy anh, chị huynh trưởng căng rất mau mà đẹp nữa. Mà sao mình bắt chước hoài cũng vẫn không được. Đến nhỏ cả mồ hôi hột chứ ít sao. Chợt thấy thầy Đức từ xa đi tới: Cả 4 đứa không ai hẹn ai cũng nói ồ may quá nhờ thầy được nè tụi bây. Thế là thầy bèn chỉ cho nào là canh góc 900 thì lều mới căng và thẳng, đào đường mương để mưa nước khỏi chảy vào lều ..v..v.

Cả mấy đứa bèn quây quanh thầy hỏi xúm xít: “Thưa thầy, hồi đó thầy có đi hướng đạo không thầy ? sao thầy cắm hay quá vậy ?”. Thầy chưa kịp trả lời chúng đã nói sao em cũng đi hướng đạo mà sao cắm không được thầy ạ. Thầy Đức vui vẻ cười đáp: “Không, thầy không có đi hướng đạo bao giờ. Nhờ hồi đó thầy đi lính đó chứ”. Tụi nó bèn nói: “Ồ thầy hay quá, mai mốt em phải bắt chước thầy mới được tụi em sẽ bỏ hướng đạo và đi lính hết”.

Thầy Đức cười bảo thôi làm việc đi đừng có nói xàm nữa. Và thầy bỏ đi qua các lều khác. Tụi em bây giờ mới đi vo gạo, nhen lửa để nấu cơm và đào hố đặt mấy cục gạch nhen củi để nấu nồi nước, đợi lát nữa mấy đứa kia đi chợ về nấu mì thánh ăn. Nhờ cả bọn cùng nhau làm cho nên mau xong việc, và mới 11 giờ mấy. Đội em đã là đội đầu tiên nấu xong cơm trưa. Bởi vì tính gọn mà, đi trại ăn chi cho nhiều mầu mè chi cho mắc công, đó là lời phát ngôn của Hương lớp em, Và bây giờ thì mọi việc đều xong, thấm mệt rồi, bây giờ cả nhóm 4 lớp em mới thấy đói bụng và bọn chúng bây giờ mới than vãn và nói từ sáng đến giờ tao chưa ăn gì hết cả. Lũ kiến nó đang biểu tình trong bụng tao. Tức thì cả bọn đều đồng lọat dọn cơm lên chỗ mà thầy Trác đã ấn định trong hành lang. Nhanh chóng không thể ngờ được. Cả bọn tính xúm vô ăn chợt nhớ à đây là đi trại chứ không phải ở nhà muốn ăn giờ nào ăn. Mãi đến 12 giờ 30 thầy Trác mới xuống và ra lệnh tất cả hãy đứng dậy cầm son, chảo, muổng…đập choảng vào nhau hát bài giờ ăn tới rồi, giờ ăn tới rồi…vừa hát dứt là đồng thời cả bọn 9 đứa xúm vào ăn, vừa ăn vừa  khen, ê tụi bây chưa có bao giờ tao thấy ăn ngon như bữa hôm nay. Cả bọn cười nói ừ phải đó, à hay là tại đói quá cho nên thấy ngon… và đội em cũng là đội ăn xong đầu tiên hết. Thầy Đức đi qua nói hết rồi à. Cả bọn đều dạ, lỡ bữa nay thầy, tại sáng giờ chưa ăn gì hết. Thôi chiều đi thầy, chiều đội em nhiều đồ ăn lắm. Thầy cười, và bỏ đi qua đội kế. Ăn xong cả bọn đứng lên dọn dẹp trong chớp nhoáng và chúng tự nói ồ không ngờ đội mình hay đến như thế, cái gì cũng đầu tiên cả.

Chẳng bao lâu cũng đã đến giờ nấu cơm chiều và cả bọn cùng làm cơm, lặt đậu,.. và đến giờ cơm chiều. Đội em cũng làm xong đầu tiên. Cùng ăn… Kỳ này tụi em đi mời thầy Đức, thầy Trác cùng ăn. Và dọn dẹp xong thì nghe 8 tiếng tíc tíc tíc tíc tíc tíc tíc thì cả bọn cùng la lên tập họp tập họp tụi bay ơi. Thế là 3 chân 4 cẳng cả bọn cùng chạy vừa chạy vừa cười mà vừa vui nữa. Chạy đến nơi hành lang chính thì thấy thầy Nhã đang đếm đến 3,4,5…Cả bọn lo sếp hàng, so hàng nhanh hẳn mọi ngày thường nữa và thở hì hục…Tập hợp xong điểm danh, xong thầy Trác cho một cuộc hội thảo, trưng cầu dân ý và thầy Nhã thì bận việc gấp ở Sài Gòn thành ra phải về liền. Trời cũng vừa sụp tối, mây u u mờ, nhìn thầy Nhã lững thững ôm chiếc cặp ra về mà lòng em thấy như một cái gì bùi ngùi ở trong lòng. Em nghĩ thầy vì chúng em mà phải lên đây để tham dự một ngày trại với chúng em. Em nghĩ chắc hồi đó thầy là một người học sinh gương mẫu lắm cho nên bây giờ thầy mới không vì những lợi riêng mà đã hết lòng lo cho trường…Nhìn thầy Nhã đi khỏi cổng trường, bây giờ đầu óc em mới quay về với hiện tại. Xong thầy  Trác dạy cho chúng em bài ca nhảy lửa và tập nhảy lửa nữa để tối mai chúng em làm lửa trại. Và sau đó ca một vài bài cộng đồng rồi ngủ. Đến 12 giờ 30 phút, cả bọn bắt đầu đi ngủ. Đội 4 em ở chung phòng với đội 5 lớp 93. Lên lớp cả bọn trải tấm chăn ra và nằm xầm xì nói chuyện mãi mà em đã ngủ lúc nào không hay…

Chủ nhật ngày 6 tháng 10 năm 1974

Mới 4 giờ kém 10 phút sáng em đang ngủ thì bị Phương Hà kêu dậy giựt chăn và nói dậy, dậy, tập họp, tập họp,… Tưởng thiệt em bèn vùng dạy lật đật xếp mền để lên bàn định chạy thì mấy đứa bạn nói không có đi rửa mặt đánh răng đã.

Bấy giờ em mới ngáp và làm vài cử động thể dục mà cô Sửu đã dạy cho chúng em và nói ngủ đã ghê tụi bay. Có đứa nào ngủ ngon như tao không? Và cả đám đều nói tao cũng vậy…

Xong cả bọn kéo nhau đi xuống bà Hiếu rửa mặt đánh răng. Nhìn trời tối mà cả bọn đều nói, sao kỳ ghê mày ở nhà 6 g tao mới dậy mà sao buồn ngủ lên buồn ngủ xuống sao đi trại mới 4 giờ đã dạy rồi sao tao không buồn ngủ. Hay là tụi mình đi trại vui quá cho nên không cần ngủ nhiều hay ít.

Đánh răng, rửa mặt xong cả bọn đi lên và kể chuyện ma, quỉ…làm đứa nào cũng sợ và la hết hồn cả lên. Các lớp bên cạnh của em cũng đã dậy từ lúc nào. Mãi đến 4 giờ 30 phút thầy Trác kêu lớp tập họp, điểm danh và chia người đi chợ, thầy nói tối hôm thầy chỉ ngủ được có mấy tiếng đồng hồ, đứa nào cũng thấy tội nghiệp thầy, em nghĩ thầy vì chúng em nên mới lên trường chịu cực chịu khổ chứ không thì ở nhà có sướng hơn không.

Xong thầy phát cho mỗi đội 5 cuốn bài ca cộng đồng. Và cả lớp sinh hoạt với nhau, xong thầy phát cho mỗi đứa một tờ giấy 10 điều tâm niệm của một học sinh Kiểu Mẫu và hẹn cho tối nay sẽ trả bài. Đến giờ làm cơm, thầy cho tan hàng và cả bọn  cùng xuống hoay hoay làm bếp, vừa làm vừa đợi Hà và Phụng đi chợ về để làm đồ ăn.

Vừa làm, vừa học, vừa cười, vừa giỡn…cả bọn đứa nào cũng hăng hái và vui vẻ lạ. Chợ vừa về tức cả bọn xúm vô đứa thì gọt khoai, gọt su, bằm thịt…nhưng mãi đến khi nấu mới nhớ rằng 2 người đi chợ quên mua mỡ, tức thì 1 đứa trong nhóm bèn xách liển chạy xuống bà Hiếu mua, nhưng không có, 2 đứa nữa liền đi theo hộ vệ xin thầy Trác  qua khu Đại học mua cũng không có. Đành về vậy và phải đi xin cả 13 đội nhưng không có đội nào có cả, đội nào  cũng đủ nấu thôi. May thay, sau một màn năn nỉ ỉ ôi, đội đồng minh kế bên mới chịu nhín cho 1 tí mỡ để nấu. Sau khi nấu xong, cả bọn dọn lên thì dễ, sống cho đời của mình bây giờ hay cho tương lai cũng vậy. Và thầy kể cho chúng em nghe những đàn anh của các em hồi đó những người nào có đức tính kiên nhẫn và đạt  được những thành công …và những người nào không tuân lời thầy thì bây giờ cũng đã thấy những hậu quả và bây giờ mới thấy hối tiếc thì đã muộn …và những người đàn anh đã ra trường lúc nào cũng trông về trường mà giúp đỡ…Và thầy đã kể cho chúng em nghe những gì mà bây giờ thầy đã thành công là nhờ hồi nhỏ thầy kiên nhẫn và tham gia nhiều công tác xã hội…và sống chung cho mọi người chứ không phải cứ một ích kỷ riêng tư…Và thầy mong rằng chúng em sẽ nghĩ những lời nói của thầy, trong đó thầy mong rằng chúng em sẽ thành công được một cách dễ dàng như thầy mong muốn. Sau đó thầy đã phải ra về vì bận nhiều việc ở Sài Gòn. Sau khi thầy Quảng ra về là một cuộc hội thảo sôi nổi mà em nghĩ rằng những câu nói mà các bạn em đã nói ra cũng là hầu hết những điều mà em nghĩ ra…

Xong cuộc hội thảo thì cũng đến giờ cơm và thầy Trác cho tan hàng. Cả bọn chạy và xuống lều và phụ dọn cơm lên để ăn. Ăn xong dọn dẹp đồ đạc, thầy Khoáng bảo khiêng tất cả đồ lên phòng. Đến 8 giờ tập họp thầy Trác bảo mỗi đội phải chuẩn bị lo cho văn nghệ của đêm lửa trại tối nay. Và thầy Nhã bảo mỗi đội phải tự đoàn kết với những đội của lớp khác đề làm văn nghệ cho ngày lễ kỷ niệm thành lập trường 12/10/74 sắp tới. Nhóm 4 và 3 của lớp em định vũ bài Anh em ta về, thì nghe nói có rồi nên cả bọn bàn  ca bài đi đi đi …trong khi chờ đợi, cả bọn lớp em bèn mượn thầy Khoáng chiếc xe đạp tập đi nhưng sao cao quá chống chưn không tới, té lên té xuống nên trả lại cho thầy Khoáng. Đang vui chơi thì 8 tiếng tíc lại vang lên, tập họp lại và chia ra những đội nào theo thầy Trác, thầy Nhã, thầy Đức…để trả bài 10 điều tâm niệm của 1 huynh trưởng đệ nhất cấp…Trong khi đó Hà lớp em vô đầu tiên để xuống canh nồi chè còn ở dưới lều. Sau khi cả nhóm trả bài khảo sát xong, xuống lều thì nồi chè cũng vừa chín, bưng lên lớp vừa xong thì nghe tiếng còi gọi tập hợp…

Tập hợp xong thầy cho tắt đèn và bắt đầu chạy ra để bắt đầu đêm lửa trại. Ngoài đó nhóm huynh trưởng của đoàn Hùng Vương đã sẵn sàng và xin mời, xin mời….

Mở đầu là những lời nói của thầy Nhì, sau đó là những bài ca và trò chơi của anh quản trò, sau đó đến phần trình diễn của mỗi lớp….Và lửa trại cũng gần tàn thì thầy Nhã kêu tất cả hãy ngồi lại gần để thầy cho nghe một cuộn ghi âm mà thầy đã thu hồi sáng tại nhà cụ gì đó. Và thầy nói đó là một bài học đáng quí và đáng để chúng ta học sinh noi theo.

Mãi đến 12 giờ 30 khuya thì tàn lửa trại và bây giờ đứa nào cũng mới biết thế nào là cấm trại ban đêm và trại hướng dẫn.

Lên lớp lúc đó cả bọn mới nhớ lấy nồi chè đậu ra và múc ra mời thầy Khoáng lên cùng ăn. Ăn xong đứa nào cũng buồn ngủ, nên để nồi sáng mai rửa. Vừa nằm xuống là em đã ngủ ngay lúc nào không biết, để bắt đầu cho ngày trại thứ hai lúc đó đã là 1g30’

Sáng thứ hai ngày 11/10/1974

Ôi Chưa có bao giờ em ngủ ngon như ngày hôm nay, mãi đến 6 giờ 30 cả bọn kêu mới chịu dậy mà hình như vẫn còn tiếc cái giấc ngủ ngon. Trời thì mưa lâm râm và hơi lạnh nên đứa nào cũng lười không muốn dậy sau rồi chúng nói rằng ở đây là đi trại chứ không phải ở nhà đâu với lại tụi bây nhớ rằng bữa nay tụi mình đi Bình Dương nữa. Thế là không ai hẹn ai cả bọn cùng đồng loạt dậy xuống bà Hiếu để rửa mặt đánh răng, xong lên soạn đồ và sửa soạn sẵn sàng để lên đường.

1 giờ 30 thì nghe tiếng thầy Trác kêu tập họp và khiêng đồ gửi ở phòng thầy. Loay hoay mãi đến gần 9 giờ mới lên xe để đi du khảo. Lúc đầu nghe nói đi Long Hải nên cả bọn đứa nào cũng đem đồ tắm theo nhưng sau đó vì lý do kỹ thuật nên không thể đi được, đành đi Bình Dương.

Nhưng Bình Dương thì mặc Bình Dương…a li hò lờ…Thầy Trác cho xe ngừng ở chợ Thủ Đức 10 phút để mua bánh mì mà tiền thầy phát hồi sáng. Xong khởi hành đến Bình Dương, ghé vô chùa xưa đã hơn 100 năm để ăn trưa. Sau đó thầy cho đi đến Thành Lễ, ghé chợ 20 phút rời sau đó thầy cho xếp hàng vào để đi thăm những kiến trúc của ngành đồ gốm, sơn mài hiện nay của Việt Nam. Coi xong thì cũng gần chiều nên thầy ra lệnh cho xe về. Qua những câu hò, câu ca…em cảm thấy vui vẻ và sung sướng một phần nào. Mặc dù không đi được Long Hải.

Về đến trường thì một chuyện đáng tiếc xảy ra mà không ai muốn và mong là mất đồ. Do đó nên có một màn đi nhận đồ của mình…

Sau đó làm lễ bế mạc trại, hạ cờ và chia lộ trình ra để ra về. Nhưng xui xẻo thay lộ trình của em gặp nhằm biểu tình nên cảnh sát chặn không cho đi và loanh quanh mãi hết đường này đến đường nọ, về đến nhà thì trời đã xụp tối từ lúc nào.

Và thế là xong 3 ngày trại Hướng Dẫn Đức Dục của một huynh trưởng đệ nhất cấp./.

TỰ KIỂM ĐIỂM

3 ngày trại Hướng Dẫn Đức Dục của trường Trung học Kiểu Mẫu Thủ Đức em đã học được những gì?

Thưa, trong 3 ngày trại của trường em đã học được những điều sau đây:

-          Trọng thanh danh của trường Kiểu Mẫu Thủ Đức

-          Thành thật với tất cả mọi người

-          Kính trọng huynh trưởng

-          Trọng danh dự của trường

-          Kính trọng và lễ phép với thầy cô

-          Trung thành với tổ quốc

-          Hiếu thảo với cha mẹ

-          Thương yêu và đùm bọc anh chị em

-          Luôn luôn lễ độ, nhã nhặn với mọi người

-          Luôn luôn giữ tín nghĩa với mọi người

-          Sẵn sàng giúp đỡ mọi người

-          Luôn luôn vâng lời của thầy cô

-          Có bổn phận giúp ích mọi người

-          Tập sống hòa đồng với mọi người

-          Là bạn khắp mọi người

-          Và coi các học sinh khác như anh em ruột

-          Luôn luôn lễ độ và liêm khiết

-          Vâng lời cha mẹ và huynh trưởng

-          Gặp khó khăn vẫn vui tươi

-          Cần kiệm của mình

-          Trọng tài sản của mọi người

-          Trong sạch từ tư tưởng đến việc làm

-          Luôn luôn giữ đúng kỷ luật và nội qui của nhà trường

-          Phải đoàn kết, biết sống tập thể

-          Phải ý thức được trách nhiệm của mình được giao phó

-          Biết  phục thiện

-          Phải hăng hái và vui vẻ làm việc bất cứ lúc nào

-          Phải cố gắng tham gia tất cả những công tác của trường

Cố gắng có cuộc sống sung sướng và vui vẻ nữa

Tất cả trên đây là những lời nói thô thiển của em mà em hy vọng rằng nó sẽ làm vừa lòng một phần nào của thầy cô đã hết lòng lo cho trường và cho chúng em.

Cảm tưởng gì trong 3 ngày trại?

Em nghĩ rằng đã qua 3 ngày trại cũng như là đã học được tất cả những bài học đáng giá và có ích cho tất cả chúng ta. Không những chỉ giúp cho hiện nay lúc ta còn đi học mà lại giúp cho chúng ta mai sau khi ra đời nữa và nó sẽ giúp cho ta bất cứ lúc nào nữa.

 

HongNo

Cập nhật ngày Thứ tư, 09 Tháng 3 2016 04:13  
mod_vvisit_counterToday50
mod_vvisit_counterYesterday369
mod_vvisit_counterThis week419
mod_vvisit_counterLast week5384
mod_vvisit_counterThis month9696
mod_vvisit_counterLast month12609
mod_vvisit_counterAll days744560
Total :   mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
Hiện có: 2 khách online
Your IP: 3.236.51.151
 , 
Today: Tháng 10 18, 2021